Thưởng thức một đóa hoa - Blog Hạnh Phúc

Sách Phật giáo với nhân sinh

24. Thưởng thức một đóa hoa

Kính thưa quý vị! Hiện tại với bông hoa đang ở trước mặt của tôi đây, bông hoa này thật đẹp phải không quý vị? Nhưng nếu bây giờ có một người đang tức giận, thì quý vị thử nghĩ xem, người đó khi nhìn thấy bông hoa, anh ta có cảm nhận được cái đẹp của bông hoa hay không? Còn đối với một người bị thất tình, khi chúng ta bảo anh ta nhìn bông hoa nay thì trong lòng anh ta chỉ nghĩ về hình bóng của người yêu chứ thật sự không thấy được vẻ đẹp của bông hoa. Còn đối với một người vừa chết vợ thì cho dù bông hoa này có đẹp thế nào đi nữa, ông ta vẫn không cảm nhận được khi nhìn thấy nó, bởi vì ông ta vừa mất đi một người bạn đời thân thiết, và như vậy trong lòng ông ta mang một nỗi đau buồn rất lớn.

Như thế nội tâm ông ta bị sự đau khổ buồn rầu chi phối và ông ta không còn cảm nhận được cái đẹp vốn có của bông hoa. Hoặc là ngay trong hội chúng ta đây, giả như có vị nào bị mất tiền, vậy xin hỏi quý vị, đối với người đó, khi nhìn thấy bông hoa này thì người đó không thấy được cái đẹp của bông hoa mà chỉ nhìn thấy số tiền của mình đã mất, và đối với người này thì nhìn vào cái gì người ấy cũng thành tiền cả, phải không? Như thế từ bông hoa, nhưng người mất tiền thì thấy nó thành tiền, và cứ mãi nghĩ đến tiền mà có thể người đó trở nên lú lẫn, mà hết cả sự sáng suốt để đối mặt với cuộc sống hiện tại.

Thưởng thức một đóa hoa - Phật giáo với nhân sinh

Kính thưa quý vị! Nội tâm của con người rất khó chế ngự, muốn chế ngự được tâm mình thì cần phải thực tập sự buông xả. Ví như khi nhìn một bông hoa, cảm giác về bông hoa tùy theo tâm trạng của mỗi người mà có sự khác biệt, người thất tình, người chết vợ, người mất tiền…đều có cái nhìn về bông hoa khác nhau. Thật đúng là: “ Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”. 

Đối với một người tu hành thì khi nhìn một bông hoa, người ấy sẽ thưởng thức được một cách trọn vẹn cái đẹp của bông hoa, bởi vì người ấy có được sự chính niệm. Chính niệm là chất liệu thắp sáng hiện hữu. Một người có chính niệm nghĩa là khi đang nhìn thấy bông hoa thì trong nội tâm người ấy không bận suy nghĩ về bất kì một việc nào khác, mà người đó tập trung ý thức của mình vào bông hoa để nhận diện được sự hiện hữu mầu nhiệm của bông hoa ngay trong giờ phút hiện tại. 

Kính thưa quý vị!  Trong cuộc sống thường ngày của chúng ta nói riêng hay trong cuộc nhân sinh nói chung, có rất nhiều và rất nhiều bông hoa mầu nhiệm như vậy. Đó là sự hiện diện của những người thân yêu của chúng ta như cha, mẹ, vợ, chồng, bạn bè, con cái… nhưng vì thiếu chính niệm, nên đã có những lúc chúng ta quên đi sự hiện diện của họ đối với chúng ta. Và thật đáng buồn hơn là đã có không ít lần chúng ta đã làm cho người thân chúng ta đau khổ. Ở đây, không phải vì chúng ta thiếu tình thương đối với người thân yêu mà chính là chúng ta đã thiếu sự hiểu biết về những người thân yêu của chúng ta. Chúng ta luôn nói là yêu thương mọi người nhưng chính chúng ta lại thiếu hiểu biết về những người đó, và khi đã thiếu sự hiểu biết đối tượng thì tình 
thương có lúc lại làm cho đối tượng đau khổ, vì thế người xưa đã nói: “Thương nhau mà lại bằng mười phụ nhau” là vậy.

Kính thưa quý vị! Trong cuộc sống chúng ta cần phải có sự tri túc, tức là biết đủ đối với bản thân. Bởi vì  có tri túc là chúng ta không có sẹ tham cầu đối với thế gian này, ngay đó chúng ta mới có niềm vui từ nội tâm. Khi có niềm vui từ nội tâm, chúng ta mới cảm nhận được những giá trị của hạnh phúc hiện hữu quanh ta. Còn nếu không thì chúng ta cứ bị tham lam, danh vọng, ganh ghét, đau khổ v.v… chi phối mà không bao giờ tự mình cảm nhận được những hạnh phúc trong cuộc sống.

Tục ngữ nói: “ Nhân đáo vô cầu phẩm tự cao”, nghĩa là con người chúng ta khi không còn lòng tham thì nhân cách sẽ tự cao đẹp. Một người mà khi trong lòng khong còn tham cầu thì phẩm hạnh của người ấy tự nhiên sẽ cao siêu, mà không cần phải có người tâng bốc hay dua ninh. Lại nói: “ Vô dục tắc cương”, nghĩa là không ham muốn thì sẽ là cương trực, vững chãi. Thật vậy, một người không ham muốn thì họ sẽ không bị kiêng kỵ bất cứ điều gì, lời nói của người ấy luôn là 
một lời nói ngay thẳng, không bao giờ phải quanh co, dua nịnh người khác.

Người tu hành nhìn thấy bông hoa đẹp bởi vì họ có một nội tâm tươi đẹp. Bởi vì người tu hành có thể xả bỏ được sự chấp trước, không chấp ngã cũng không chấp tướng. Vì sao như vậy? Bởi vì họ hiểu rằng, thân thể của chúng ta thật sự chỉ là do các yếu tố khác nhau giả hợp tạo nên, nếu như chúng ta quan sát kỹ về chính bản thân mình thì ai cũng có thể thấy được sự giả hợp đó. Tôi ví dụ, nếu như thân thể này thật sự là của ta, vậy tại sao, chúng ta không biết được lúc nào chúng ta sẽ bị bệnh, lúc nào chúng ta sẽ chết v.v…Vì thế, đức Phât đã dạy, cuộc đời không có cái gì được gọi là vĩnh hằng bất biến, mà mọi cái, mọi sự, mọi vật luôn luôn trôi chảy và biến đổi, đó chính là sự vô thường của cuộc sống. Nếu như chúng ta hiểu rõ được sự vô thường của cuộc đời thì chúng ta sẽ không bị trở ngại, không bị phiền não chi phối, không bị cuộc sống làm đau khổ, bởi vì họ đã hiểu rõ mặt thật của cuộc đời. 

Trích trong Phật giáo với nhân sinh
Blog Hạnh Phúc - Dafuta


(*) Xem thêm

Bình luận
  • Đánh giá của bạn
Đã thêm vào giỏ hàng